THPT Sông Đốc


    tình mẹ bao la

    Share

    cương_bờm@
    Thành viên mới
    Thành viên mới

    Nam Posts : 9
    Sinh nhật : 10/06/1990
    Đến từ : nha trang city
    STATUS : ok
    Coins : 24
    Thanked : 0
    Ngày tham gia : 02/11/2009

    tình mẹ bao la

    Bài gửi by cương_bờm@ on Sun Dec 05, 2010 5:22 pm

    1. Lòng mẹ bao dung


    Thời thơ ấu
    Khi vừa tròn 1 tuổi, mẹ tập cho bạn ăn, tắm rửa cho bạn. Đáp lại, những lúc trái gió trở trời, bạn ra rả khóc thâu đêm.

    Bạn được 2 tuổi, mẹ dạy bạn những bước đi chập chững. Để cảm ơn mẹ, bạn lon ton chạy lại mỗi khi nghe tiếng mẹ gọi.

    Khi bạn lên 3, mẹ làm cho bạn những món ăn đầu tiên theo ý của bạn. Đáp lại, sau khi ăn xong bạn quẳng chiếc đĩa đựng đồ ăn xuống sàn nhà.

    Lúc 4 tuổi, nhận từ tay mẹ những cây bút chì đầu tiên, bạn đã dùng chúng để bôi vẽ đầy tường phòng khách.

    Lên 5, bạn không ngần ngại mặc bộ đồ đẹp nhất mà mẹ đã thức suốt mấy đêm may cho mình nhảy xuống vũng bùn trước cửa nhà.
    6 tuổi, được mẹ dắt tới trường, bạn lại giãy giụa và gào khóc “Ứ ừ, con không thích đi học đâu!”

    Năm bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một trái banh. Để cảm ơn bà, bạn đã sút thủng … cửa kính nhà hàng xóm. Mẹ bạn phải xin lỗi chủ nhà, thay đền cửa mới.

    8 tuổi, mẹ mua cho bạn những cây kem mút và bạn đã để nước kem nhỏ từng giọt lên đùi, dơ cả những bộ đồ đẹp nhất.

    Bạn lên 9, mẹ lấy hết khoản tiền tiết kiệm còm cõi mà bà chắt chiu từ thời con gái để mua cho bạn một cây đàn dương cầm. Đáp lại, bạn để cây đàn đứng im lìm trong góc phòng khách, không đụng đến nó.

    Lúc niên thiếu
    Năm bạn lên 10, mẹ bỏ thời giờ đưa bạn đi tập thể dục thẩm mỹ, tập võ, đi sinh nhật bạn bè. Đáp lại, bạn nhảy ra khỏi xe bỏ đi không thèm ngoái cổ lại khi mẹ làm phật ý.

    12 tuổi, đáp lại sự cấm cản của mẹ không cho bạn xem một chương trình TV dành cho người lớn, bạn dọa bỏ nhà đi bụi đời.

    Lúc 14 tuổi, mẹ cho bạn tiền đi nghỉ hè xa lần đầu tiên trong đời. Đáp lại tấm lòng của bà, suốt 3 tháng bạn chẳng buồn viết lấy một chữ gởi mẹ.

    Khi 15 tuổi, mẹ mong được ôm con vào lòng mỗi khi lê bước về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc. Bạn trả ơn bằng cách lẩn vào buồng riêng của mình và khóa chặt cửa, không thèm hỏi thăm công việc và sức khỏe của mẹ.

    Khi trưởng thành
    18 tuổi, trong lúc những giọt nước mắt sung sướng của mẹ ướt đẫm một góc gối vì biết tin con tốt nghiệp trung học, bạn đang say túy lúy trong bữa tiệc thâu đêm đầu tiên trong đời.

    Năm bạn 19 tuổi, bịn rịn tiễn con ra ga lên thành phố học đại học, mẹ bạn vòng tay ôm lấy đứa con mà bà đã rứt ruột đẻ ra nay sắp bước vào đời. Đáp lại, bạn ngượng ngùng đẩy mẹ ra vì sợ quê trước mặt lũ bạn.

    20 tuổi, mẹ nhờ bạn ghé thăm một ông chú họ xa đang sống gần thành phố nơi bạn học. Bạn trả lời: “Đó đâu phải là việc của con!”
    Khi bạn 21 tuổi, đáp lại những lời gợi ý rụt rè của mẹ về nghề nghiệp tương lai, bạn sẵng giọng: “Con không muốn giống như mẹ”.

    22 tuổi, trong ngày bạn nhận bằng cử nhân, mẹ bạn giơ bàn tay chai sần quẹt ngang đôi dòng lệ hạnh phúc lăn dài trên gò má nhăn nheo, vừa gật đầu rối rít khi nghe bạn thì thào bên tai bà: “Mẹ cho con tiền đi du lịch châu Âu nhé”.

    Năm bạn 23 tuổi, mẹ mua cho bạn một căn hộ nhỏ ở thành phố, gần công ty bạn đang làm việc. Để trả ơn, bạn bĩu môi với bạn bè chê bai nó trông thật xấu xí, không xứng với bạn.

    Năm bạn 25 tuổi, mẹ ướm hỏi chuyện chồng con của bạn ra sao, bạn đã yêu ai chưa. Đáp lại bạn chỉ làu bàu: “Thôi, mẹ đứng xía vào chuyện của con”.

    Một năm nữa trôi qua. Sau đám cưới, hai vợ chồng bạn biến đi hưởng tuần trăng mật ở một thành phố cách nơi bạn ở nửa vòng trái đất mà chi phí đó là do mẹ bạn đài thọ, không một lời từ biệt mẹ.

    Khi bạn đã ngoài 30, mẹ khắc khoải lo sao mãi bạn vẫn chưa sanh con, bạn đáp gọn lỏn: “Thời buổi bây giờ đâu giống như ngày xưa”.

    Ở tuổi trung niên
    40 tuổi, một ngày nọ mẹ gọi điện kêu bạn về quê dự đám tang bà dì, bạn trả lời: “Con bận lắm, không về được”.

    Tới khi bạn 50 tuổi, mẹ bạn đã gần đất xa trời. Bà bị bệnh nằm liệt giường. Để đền đáp công lao dưỡng dục hơn nửa thế kỷ của mẹ, bạn than thở với hàng xóm láng giềng, bạn bè về những gánh nặng mà con cái phải chịu khi cha mẹ về già.

    Và rồi một ngày kia, mẹ bạn lặng lẽ ra đi. Bạn ở lại với khoảng trống trong tâm hồn và những nỗi day dứt trong tim về những gì bạn đã dành cho mẹ.


    2. "Tại sao mẹ yêu con?"


    Mẹ yêu con vì con là một đứa trẻ nghịch ngợm, mẹ soi trong đó và bắt gặp tuổi thơ mình.

    Những chiều đi mẫu giáo về, khi mẹ úp mặt vào tóc con để hít hà cái mùi sữa thơm tho, mùi da thịt bụ bẫm, con hay ngây thơ hỏi mẹ : "Mẹ yêu Chíp xù hả. Tại sao mẹ yêu con ?".

    Câu hỏi ngây thơ thế. Mẹ yêu con vì con là con của mẹ, vì mẹ là mẹ của con, vì con là tác phẩm của mẹ. Có phải chỉ đơn giản thế không nhỉ ?

    Còn nhiều lý do nữa chứ, thật nhiều lý do để mẹ cứ phải tranh đấu tư tưởng mãi mới cho con đi học, phải tự nhủ một cách đao to búa lớn rằng "vì tương lai tươi đẹp của con cái", mẹ mới gửi Xù đi mẫu giáo được. Có con ở nhà, nghe con thỏ thẻ, được ngủ trưa cùng con, thấy bàn tay con nhỏ xíu đặt trên người mẹ, mẹ ấm áp làm sao, mê hoặc làm sao.

    Mẹ yêu con vì con là một đứa trẻ nghịch ngợm, mẹ soi trong đó và bắt gặp tuổi thơ mình. Mẹ yêu con vì con tham ăn như ngày xưa của mẹ ấy, tham ăn một cách ngây thơ. Con tham ăn đó nhưng cũng rất thảo ăn, chưa bao giờ con quên giành phần cho chị. Hai mẹ con đi mua sắm cái gì, dù là một cái bánh nhỏ, con cũng nhắc mẹ "mua cho chị hai".

    Bao nhiêu lần một ngày khi con ở nhà với mẹ, con phải úp mặt vào tường. Cái nhà khi con ở nhà luôn luôn như một bãi chiến trường, mẹ dọn không sao kịp, đôi khi mệt phát cáu. Nhưng khi áp tải con ra góc nhà, bắt con úp mặt vào tường rồi, mẹ quay đi lại tủm tỉm cười : con quen thuộc với cái tường y như mẹ hồi nhỏ. Cái tường nhà bà ngoại hồi xưa, nơi mẹ bị phạt, chi chít vết bẩn, vết bàn tay, đôi khi có cả vài cái hình người vẽ theo kiểu củ khoai cắm tăm (nếu mẹ kịp giấu trong người một cái bút chì) ... mẹ yêu con vì mẹ được soi mình trong đó. Nó làm mẹ vui và có thể quên hết sầu muộn, đắng cay.

    Mẹ yêu con vì con hát dở nhưng hát to và hồn nhiên. Mẹ yêu con vì con thích trò chơi trốn tìm, cứ gọi đi tắm là mẹ lại thấy hai hột nhãn tròn xoe lén lút nhìn mẹ từ trong phòng tắm. Khi bị mẹ phát hiện, con cười như con thỏ trong phim "Hãy đợi đấy", tiếng cười giòn tan và trong veo ...

    Mẹ yêu con vì những thứ kỳ quái và riêng biệt con tạo ra trong thế giới của con. Mẹ yêu con vì con chẳng bao giờ gọi mẹ là mẹ, mà lại gọi mẹ là a chao, rồi tự xưng là mần chao. Mẹ chẳng biết a chao là gì, có lần mẹ hỏi tại sao con lại gọi mẹ như thế, con chỉ cười bẽn lẽn rồi thỏ thẻ : "Yêu mẹ, thích gọi mẹ là a chao". Ừ, nếu là yêu mẹ, con gọi gì cũng được. Thế cho có thế giới riêng biệt của mẹ và con, con nhỉ.

    Mẹ yêu con vì mẹ biết chiều nay, khi mẹ đến đón con, mẹ biết con đang bị úp mặt vào tường với vô số khuôn mặt mà mẹ đã quen thuộc khác. Và khi mẹ đến, con sẽ quay ra nhìn mẹ hớn hở, sẽ vui vẻ chào cô và đeo ba lô đi về với khuôn mặt vui tươi, như chưa hề bị phạt. Chị con hay đùa là con lạc quan trong mọi hoàn cảnh.

    Mẹ yêu cảnh con tảng lờ đi ra xa xa vờ vịt chơi xích đu để trong này mẹ đứng nghe cô Vui kể tội con, gọi con là đông vật hoang dã và câu cuối cùng là "gớm, tôi sợ con bà, đúng là mẹ nào con nấy".

    Con lấm lét và cố cười với mẹ khi mẹ quay ra chỉ chỉ tay vào mặt con lắc đầu. Và trái tim mẹ reo vui khi con bắt đầu câu chuyện của một ngày theo kiểu đánh trống lảng : "A chao ơi, hôm nay thằng Quang màu xanh đánh nhau với mần chao, mần chao khóc ...".

    Con là vậy đấy, lớp con có hai thằng Quang, và con hồn nhiên đặt cho hai đứa những cái tên : thằng Quang màu xanh, thằng Quang màu vàng, hai cái tên ấy thay đổi liên tục theo màu áo chúng nó mặc. Đến bấy giờ mẹ vẫn chưa nhận ra đứa nào với đứa nào vì mỗi một hôm chúng nó đi học, quần áo lại một màu khác nhau. Mẹ chỉ thấy rằng những lúc đó, mẹ phì cười và cảm thấy yêu con vô bờ bến.

    Mẹ yêu con thì còn nhiều lý do lắm, có những cái rất trọng đại và có những cái rất vớ vẩn. Có cần kể hết ra đây không nhỉ, hay chỉ cần biết có con và chị con, mẹ vui, mẹ hạnh phúc và có thể đi qua vạn nẻo đường.


    3. Con cảm ơn mẹ


    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn ở đó.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ là người bạn đầu tiên của con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã hát cho con nghe thủa con còn trong bụng mẹ.
    Con cảm ơn mẹ... vì bài hát sinh nhật mẹ hát tặng con, dẫu con bối rối không hiểu sao nước mắt mẹ tuôi rơi khi mẹ hát.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ôm chặt con, chúc con ngủ thật ngon.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con uống dòng sữa ngọt ngào nhất thế giới.
    Con cảm ơn mẹ... vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ ru con ngủ bằng những câu chuyện cổ tích hàng đêm.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ kể con nghe truyền thuyết chị Hằng, chú Cuội ở trên cung trăng.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã nhằn chuối mớm cho con ăn và nói: "Măm măm...", rồi dỗ dành: "Ngon không?"
    Con cảm ơn mẹ... dẫu bận rộn, mẹ vẫn dành thơìi gian để chơi với con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con được tự tắm một mình, con thích lắm. (Với điều kiện mẹ phải luôn ở bên ngó chừng).
    Con cảm ơn mẹ... mẹ khong bao giờ để dầu gội đầu rơi vào mắt con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cắt móng tay cho con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con cách dùng thìa và không rầy la khi con làm bẩn sàn.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã thêu tên con lên chiếc áo đến trường.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ mua cho con chiếc cặp sách mới tinh.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó khi lần đầu tiên trên biển, con bơi.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ bỏ việc để cùng con đi học buổi đầu tiên.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó, nhất quyết bảo rằng con đẹp đẽ biết bao dẫu rằng trong xã hội này con chẳng bằng ai.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dẫn dắt con nhìn ra thế giới, ngay cả khi mắt con nhắm.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con bài học về lòng dũng cảm và không cần phải núp bóng bất cứ ai.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con phát huy mọi tiềm năng có trong con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con học cách mỉm cười khi thất bại.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con nhận ra rằng biết tha thứ là vô cùng quan trọng.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã làm con hiểu được không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn bắt con phải nhớ nói lời "Cảm ơn", "Xin lỗi".
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã không ngừng nhắc nhở con rằng đôi khi im lặng là vàng.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết những lời tán dương và những chuyện tầm phào chỉ là bề nổi hời hợt.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn tin rằng tiếng cười của con góp thêm niềm vui cho thế gian.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ chỉ cho con thấy cuộc sống vô giá trị là sống mà không có phương hướng.
    Con cảm ơn mẹ...mẹ giúp con hiểu nóng giận là vô ích.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con biết bỏ qua những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo ban con rằng trước khi tin tưởng điều gì thì phải nghĩ suy cân nhắc.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ nới với con chẳng có gì quá tốt hay quá xấu, quá hay hoặc quá dở.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con hiểu thêm rằng cuộc đời này đầy ắp những trở ngại và con đừng sợ đối mặt với điều đó.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con biết suy nghĩ lạc quan và nói những lời dịu dàng.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết mỉm cười từ trong lòng.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con rằng nếu con không chịu đương đầu với nỗi bất hạnh, con sẽ không bao giờ hiểu được niềm hạnh phúc thực sự.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ cho con bài học về lòng khiêm tốn.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ cho phép con lừa dối khát vọng của riêng mình.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ không ngừng nhắc nhở con rằng sự tự ấm ảnh không hề giống với sự tự nhận thức.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã khiến con hiểu một tin đồn chỉ luốn là tin đồn và giá trị của nó không có gì khác hơn là một tin đồn.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã kịp thời ngăn lời con khi con nói mà chưa suy nghĩ.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con làm việc nhanh con và không bao giờ bỏ phí thời gian vô ích.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã đặt ra những nguyên tắc sống cơ bản mà con vẫn luôn nhớ và tuân theo đến tận bây giờ.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho phép con được linh hoạt trong cách sống.
    Con cảm ơn mẹ... khi con chưa về đến nhà, mẹ vẫn thức chờ con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ ép con trở thành bất cwú ai khác mà không phải chính con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn sẵn sàng nói lời "xin lỗi" với con dù rằng dường như điều đó không cần thiết nữa bởi con đã học được ở mẹ phẩm chất tốt đẹp của việc biết nói lời xin lỗi khi sai.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã xây đắp bầu không khí sống động đằm thắm trong gia đình mình.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ ngợi khen con và ủng hộ những thói quen tốt của con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn yêu thương con và yêu vô điều kiện.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ bỏ rơi con dù cho sâu thẳm trong lòng mẹ đau đớn biết bao.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ là mẫu người tuyệt vời nhất trong cuộc đời con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tha thứ những lỗi tày đình của con, không cần biết mọi người có tán thành hay không.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã chấn chỉnh con mỗi khi con sắp làm đièu gì sai.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tranh luận với con mỗi khi con có những quyết định trọng đại trong cuộc sống.
    Con cảm ơn mẹ... vì đã tin tưởng con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã lắng nghe con khi con chọn lựa theo ý của riêng con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã biểu lộ niềm cảm kích của mẹ khi con thành công.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã không đứng về phía con khi con sai.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn giữ lời hứa với con và chỉ cho con biết giữ lời hứa là quan trọng dường nào.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn quan tâm đến những hoạt động mà con tham gia ở trường.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con những lời khuyên chân thành thẳng thắn để dẫn đường cho con thấy thế giới này là gì và như thế nào.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo cho con biết rằng con nên nhìn thế giới từ những góc độ khác nhau để có thể thấy và hiểu được nó ít ra là trong phạm vi nò mà con có thể sống hạnh phúc.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con bầu không khí tự do.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã mong đợi những điều đẹp đẽ nhất ngoài sức của con dù mẹ hiểu rõ thực lực của con như thế nào.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã luôn bình tĩnh khi con rối tung lên.
    Con cảm ơn mẹ... chỉ với những thông điệp ngắn gọn mẹ vẫn chuyển tải được hết những gì mẹ thật sự muốn nói với con.
    Con cảm ơn mẹ... đã luôn dạy con rằng phần thưởng xứng đáng sẽ chỉ dành cho những ai luôn nỗ lực không ngừng.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã mặ bộ váy đẹp nhất trong lễ tốt nghiệp của con.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn dạy con biết yêu thương những con thú nuôi và động vật hoang dã.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã cùng con đi dạo trong vườn và bảo con lặp đi lặ lại theo mẹ: "Cây". Rồi giải thích cho con hiểu cây quan trọng như thế nào đối với thế giới này.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn nói với con rằng "mẹ yêu con nhất trần đời"
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ mãi nói với con rằng tinh fyêu của mẹ lớn hơn bầu trời và cánh tay dang rộng, bởi giờ đây con hiểu rằng những thứ đó là không có giới hạn.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ đói khi con chưa no.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ lạnh khi con chưa ấm.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ủng hộ con làm những điều mà con lựa chọn.
    Con cảm ơn mẹ... không bao giờ mẹ quay lưng lại với con.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã thuyết phục con rằng có thể con không phải là người tuyệt vời nhất nhưng dù gì đi nữa con sẽ luôn nhận được tình yêu mà con có được.
    Con cảm ơn mẹ... vì ngàn lần mẹ bảo con rằng được có con ở bên là mẹ hạnh phúc nhất.
    Con cảm ơn mẹ... ấm áp biết bao khi mẹ vẫn mỉm cười lẫn với nước mắt rơi lúc con gặp thất bại.
    Con cảm ơn mẹ... vì ánh mắt an ủi.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã bảo con rằng mẹ sẽ yêu người con yêu nhiều như con yêu.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con thấy rằng tốt gỗ hơn tốt nước sơn.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn nói rằng con là người duy nhất có thể điều khiển cuộc sống của riêng mình.
    Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con tránh xa thói ích kỉ và chỉ cho con thấy hậu quả của nó khủng khiếp đến chừng nào.
    Con cảm ơn mẹ... vì lời khuyên quí báu mà con luôn ghi nhớ - rằng nếu con không chịu đi bước thứ nhất, thì sẽ không hề có bước thứ hai và sẽ không có bất cứ thành công nào.
    Con cảm ơn mẹ... vì hết lần này đến lần khác mẹ tha thứ cho con.
    Con cảm ơn mẹ... vì trên gương mặt mẹ luôn ánh lên niềm tự hào về con.
    Con cảm ơn mẹ... vì cuộc sống mẹ trao cho con. Suốt cuộc đời này, con nguyện không bao giờ làm mẹ thất vọng.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ cho con hiểu rằng có những lúc cần phái biết kiềm chế.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con luyện tập cách kiểm soát suy nghĩ.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con cách điều chỉnh một thói quen.
    Con cảm ơn mẹ... vì đã cho con biết làm cách nào con có thể nhận biết cảm xúc của mình và đừng quá âu lo.
    Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con cách thư giãn và hiểu được những nguyên tắc cơ bản của sự tự hiểu biết.
    Con cảm ơn mẹ...
    Con muốn lấy đi nỗi ưu tư vương trong mắt mẹ.
    Con muốn mẹ cảm thấy mệt khi mẹ mệt.
    Từ giờ trở đi mẹ hãy để con làm tất cả mọi điều khiến cho mẹ hạnh phúc.
    Con muốn mẹ được nghỉ ngơi để con chăm sóc cho mẹ.
    Dẫu có vạn lời tán tụng dẫu có trăm lần hy lễ cũng không sánh bằng hải hà của Mẹ, Mẹ ơi!



    4. Hạnh phúc ở đâu?


    Vào một buổi sáng đẹp trời, chú cún con chạy đến bên mẹ và hỏi:

    - Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?

    Mẹ cún con mỉm cười đáp:

    - Hạnh phúc nàm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!

    Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vãy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú cún con buồn bã chạy đến bên mẹ:

    - Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?

    Mẹ khẽ vuốt ve cún con và đáp:

    - Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi!!!


    5. Cổ tích sự ra đời của mẹ

    Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:
    “Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?”

    Ông Trời đáp: “Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức tạp gồm hơn 200 bộ phận có thể thay thế nhau và cực kỳ bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra, ta định ban cho tạo vật này có thể có 6 đôi tay.”

    Vị thần nọ ngạc nhiên: “Sáu đôi tay? Không thể tin được!”
    Ông Trời đáp lại: “Thế còn ít đấy. Nếu nó có 3 đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ.”
    “Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây,” vị thần nói.

    Ông Trời gật đầu thở dài: “Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra.”

    Vị thần nọ sờ vào tạo vật mà ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên: “Tại sao nó lại mềm mại đến thế?”

    Ông Trời đáp: “Vậy là ngươi chưa biết hết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ phải chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời.”
    Vị thần dường như phát hiện ra điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người mẹ đang được ông Trời tạo ra.

    “Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rớt cái gì ở đây.”
    “Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy”, ông Trời thở dài.
    “Nước mắt để làm gì, thưa ngài”, vị thần hỏi.
    “Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào những thứ mà người mẹ nào cũng sẽ trải qua”.


    6. Những điều mẹ ước cho con

    Mẹ mong con biết thế nào là mặc lại quần áo cũ của anh chị, là ăn lại thức ăn thừa của ngày hôm qua… là đói, là mệt, là đổ mồ hôi... Mẹ thực sự mong như thế.

    Mẹ mong con biết thế nào là thất bại để học lấy sự khiêm tốn. Biết thế nào là thành công để học lấy sự tự tin. Và cư xử trung thực ngay cả trong những chuyện chỉ mình con biết.

    Mẹ mong con biết lau dọn nhà cửa và biết rửa xe, và mẹ mong đừng ai tặng con một món quà đắt tiền khi con mới 17 tuổi.

    Mẹ mong con một lần nhìn thấy một chú bê con ra đời, và biết chăm sóc con chó già ốm yếu, xấu xí và thường nằm bẹp góc nhà.

    Mẹ mong con đánh nhau đến sưng mắt để bảo vệ một điều mà con vẫn hằng tin.

    Mẹ mong con chia sẻ phòng của con với em con. Cũng được nếu con kẻ một vạch phấn để ngăn đôi căn phòng, nhưng nếu em con muốn chui vào chăm ngủ cùng con vì nó sợ cái gì đó lúc nửa đêm thì mẹ mong là con hãy ôm lấy em.

    Và khi con muốn chơi trò chơi điện tử, còn em con muốn con chơi cùng thì mẹ hy vọng là con sẽ chọn em.

    Nếu con muốn một cây súng cao su, mẹ mong bố con dạy con tự làm lấy một cái thay vì cho tiền con để mua nó. Mẹ mong con biết đào hố trồng cây và đọc sách. Và khi con biết sử dụng computer, con vẫn biết làm tính nhẩm.

    Mẹ mong con bị bạn bè chê cười khi con xô đẩy, trêu chọc một bạn gái. Và khi con chạy về mách bố con, bố sẽ yêu cầu con đi xin lỗi bạn.

    Mẹ mong gì con bị trầy da khi leo núi, bỏng tay khi nấu bếp và dính lưỡi khi dại dột liếm đá. Những bài học nho nhỏ ấy sẽ dạy con rất nhiều điều về sự cẩn trọng và giữ an toàn cho bản thân con, vì con và những người yêu thương con.

    Mẹ ước gì con thấy khó chịu khi ai đó phì khói thuốc lá vào mặt con. Mẹ cũng chẳng ngại nếu con thử một chén rượu, nhưng mẹ mong con không thích. Và nếu như một người bạn rủ con thử một loại ma túy, thì mẹ mong con đủ thông mình để nhận ra rằng người đó không phải bạn con.

    Mẹ thực sự mong con dành thời gian đi câu cá với ông.

    Đó là những điều mẹ mong con nhận được mỗi ngày. Những giờ phút khó khăn, thất vọng, làm việc chăm chỉ và hạnh phúc.




    7. Mẹ yêu con


    Mẹ yêu con đủ để hỏi con đi đâu, với ai và mấy giờ mới về nhà.

    Mẹ yêu con đủ để buộc con phải tự để dành tiền mua xe đạp cho mình, dù mẹ đủ tiền để mua cho con.

    Mẹ yêu con đủ để bắt con mang chiếc kẹo sữa mà con đã lấy ở cửa hàng mà không phải trả tiền, đến trả người ta với lời xin lỗi.

    Mẹ yêu con đủ để đứng trông con dọn sạch phòng trong hai tiếng đồng hồ, dù việc đó mẹ chỉ làm trong vòng 15 phút.

    Mẹ yêu con đủ để cho con nhìn thấy sự tức giận, thất vọng và nước mắt của mẹ, để con thấy rằng mẹ không phải là một người hoàn hảo.

    Mẹ yêu con đủ để buộc con phải chịu trách nhiệm cho những hành động của mình, dù đôi khi con phải trả giá đắt đến mức làm mẹ đau lòng.

    Nhưng nhiều hơn cả, mẹ yêu con đủ để nói “ Không” dù khi mẹ biết con sẽ ghét mẹ vì điều đó.

    Đó là cuộc chiến đấu không dễ dàng, và mẹ mừng vì mẹ đã chiến thắng. Bởi vì cuối cùng con cũng đã chiến thắng đấy. Con thấy không?!





    8. Mẹ học được nhiều điều từ con


    Trước đây, mẹ từng nghĩ, tình thương của mẹ dành cho con là bất di bất dịch, không thay đổi bởi ở thời điểm đó, nó quá lớn, quá dạt dào. Nhưng mẹ đã lầm, lại một cục lầm to tướng.

    Tình yêu đó đúng là vô biên vô bờ nhưng không chỉ to nhỏ, giới hạn đến chừng đó. Nó lớn lên, ngập tràn lên theo con từng ngày con gái à.

    Mỗi một ngày bên con là tình yêu đó lại trào dâng bất tận. Mỗi một ngày trông thấy con khôn lớn là tình yêu đó lại bén duyên bén rễ vững chắc vào từng mạch máu, nhịp đập trái tim mẹ.

    Và tình yêu đó không là tình yêu đơn phương dù mẹ cho không phải để được nhận lại. Làm gì có thể diễn tả cho hết bằng lời khi từng ngày mẹ sống là từng ngày được cho và được nhận tình yêu bao la từ con. Con luôn dành cho mẹ những cái hôn đặc biệt, ưu ái mẹ qua vòng tay ôm ghì siết chặt, tâng bốc mẹ bằng những lời yêu thương duyên dáng đầy âu yếm, dìu đỡ mẹ qua bàn tay bé xíu mềm mại vuốt ve bầu má mẹ.

    Yêu con, mẹ đâu chỉ có cho đi. Mẹ nhận lại từ con biết bao điều quý giá từ cuộc sống này. Mẹ học ở con tính dũng cảm kiên cường, trong cơn đau vấp té ngã hay mũi kim tiêm đâm xuyên da thịt, con có rơi rớt giọt nước mắt bao giờ. Mẹ học từ con tính vị tha vô điều kiện, dẫu ba có vô tình dẫu mẹ có "phù thuỷ", chẳng bao giờ giận hờn hay trách cứ một lời, vẫn dành cho những người mình yêu thương sự quấn quýt, lòng quý trọng đến kỳ lạ. Mẹ học nơi con tính kiên nhẫn vững vàng trước mọi hoàn cảnh, dẫu có bất kỳ biến cố nào xảy ra, con vẫn giữ mãi nụ cười tươi rói trên đôi mắt trong veo.



    9. "Con muốn ngủ chung với mẹ"

    11h đêm, tôi tắt máy tính, về phòng thấy con gái 3 tuổi vẫn xem hoạt hình. Bị la, bé ôm chầm lấy mẹ: "Con buồn ngủ lắm, nhưng con muốn đợi mẹ. Mẹ ơi, lâu rồi mẹ không ngủ chung với con".

    Mấy tháng gần đây công việc ngập đầu, tôi còn mang luôn cả núi việc về nhà để làm. Vừa về đến nhà, tôi chạy ào lên phòng tắm, 10 phút sau đã có mặt ở bàn ăn. Vừa ăn cơm, tôi vừa tranh thủ xem thời sự trong nước và quốc tế.

    Mất chừng 15 phút tôi đã "thanh toán" xong bữa tối. Tôi ôm con gái lên ba vào lòng chưa đầy 5 phút thì trả lại cho người giúp việc, với giọng dỗ dành: "Con ngoan nào, mẹ còn phải đi làm việc, lần sau mẹ rảnh sẽ chơi với con nhiều hơn". Gương mặt bé rất buồn nhưng tôi không có đủ thời gian để nói thêm với con câu nào. Tôi lao đến máy tính.

    Thỉnh thoảng, chồng tôi cũng chơi với con, nhưng anh ấy rất vụng về. Chơi chừng 15 phút là anh thấm mệt, lại nằm lăn ra coi TV, được một lúc thì hai cha con ngủ quên trên sàn nhà cho đến khi cô giúp việc bế bé vào phòng riêng. Sáng hôm sau, tôi ra khỏi nhà sớm khi bé con còn chưa thức giấc.

    Một buổi tối, tôi tắt máy vi tính lúc 11h đêm. Tôi mệt mỏi nhìn chung quanh, căn nhà rất yên ắng, chỉ có tiếng TV mở thật nhỏ trong phòng ngủ của vợ chồng tôi. Chắc anh ấy đang xem phim, tôi nhủ thầm.

    Tôi nhè nhẹ đi xuống thì thấy bé con của tôi đang ngồi xem phim hoạt hình. Tôi khẽ rầy con: "Sao giờ này con chưa ngủ, con hư quá, trẻ con không được thức khuya như thế". Bé chạy đến ôm chầm lấy mẹ, thỏ thẻ, giọng phát âm chưa chuẩn: "Con buồn ngủ lắm, nhưng con muốn đợi mẹ. Mẹ ơi, lâu rồi mẹ không ngủ chung với con".

    Nghe đến đó, nước mắt cứ chực trào. Tôi ôm con vào lòng, xiết chặt.






    10. Ngày mai con đi học.


    Ngày mai con đi học, dù mẹ đã chuẩn bị tâm lý cho con và cả cho mẹ gần một tháng nay mà sao mẹ vẫn cảm thấy lo lắng không yên. Con của mẹ mới 18 tháng, có còn quá nhỏ để đến trường không? Rồi con sẽ ăn thế nào? Ngủ thế nào? Cứ nghĩ đến đó thôi là mẹ lại không sao ngủ được.

    Bộ quần áo mới mẹ đã ủi sẵn mắc trên giá, trong cặp của con còn có vài bộ nữa, để phòng hờ lỡ con mẹ khi đi tè mà quên không gọi. Ừ mà mai là ngày đầu tiên con chỉ học một tiếng thôi mà sao mẹ cứ lo lắng quá đỗi, còn con trai mẹ vẫn bình yên nép vào mẹ ngủ ngon lành, tự nhiên mẹ thấy thèm vẻ vô tư của con quá. Mẹ còn nhớ hôm trước đến trường xin mua hồ sơ, cô giáo cứ hỏi đi hỏi lại mẹ rằng có quyết định gửi con thật chưa bởi những ngày đầu con thường hay khóc và dễ bệnh, nhiều mẹ thấy thế và đã cho con nghỉ nửa chừng. Mẹ cũng băn khoăn lắm nhưng cũng phải liều thôi, bởi mẹ nghỉ việc lâu quá rồi không thể nấn ná thêm nữa. Không biết con có hiểu và ngoan khi đến lớp hay không bởi mỗi lần con khóc là tối đến lại hay sốt, lại ho rồi phun hết thức ăn ra ngoài. Mẹ không biết các cô ở trường có đủ kiên nhẫn cho con ăn lại như mẹ không. Tự nhiên nghĩ lại thấy thương các cô Mầm Non quá, mẹ cứ nghĩ ở nhà chỉ có hai mẹ con mình mà còn khó khăn như thế, đến trường có mấy chục bạn chắc cô vất vả lắm. Mẹ thương con nhưng mẹ cũng hiểu không thể đòi hỏi sự tuyệt đối giống khi con ở nhà.

    Uh! Mà sao mẹ lại cứ hay suy nghĩ miên man như thế? Ai trong đời cũng có một ngày đầu tiên mà, rồi tất cả sẽ quen thôi và con mẹ sẽ dần lớn lên, sẽ có những buổi học tiếp theo, lên các lớp lớn hơn. Hôm nay mẹ đã tranh thủ ghi lại tất cả những sở thích, thói quen của con để đưa cô phụ trách, mẹ không muốn những sinh hoạt của con bị xáo trộn nhiều mà nhanh chóng thích nghi. Những bộ đồ mẹ cũng không quên nắn nót thêu tên con lên đó, tất cả những gì chuẩn bị được mẹ đã chuẩn bị rồi chỉ đợi có ngày mai mà sao đêm dài thế.

    Con khẽ trở mình và ôm lấy mẹ. Một hơi ấm thân quen, non nớt đã trở thành một phần máu thịt trong mẹ và với mẹ đó là tất cả. Rồi mai này con sẽ lớn lên, có thể giữa đêm con không còn trở mình rúc đầu vào lòng mẹ như ngày hôm nay nữa nhưng như thế lại là niềm hạnh phúc của mẹ bởi mẹ biết rằng con đã lớn và có thể tự mình đứng vững. Nhưng để có được ngày đó tất cả đều phải bắt đầu từ ngày hôm nay, Ngày Đầu Tiên Con Đến Lớp - quan trọng lắm phải không con? Cố lên nhé con yêu!

      Hôm nay: Tue Dec 18, 2018 11:58 pm