THPT Sông Đốc


    Giấc Mơ Cầu Vòng

    Share
    avatar
    linh_boo
    Admin
    Admin

    Nữ Posts : 114
    Sinh nhật : 05/09/1990
    Đến từ : SongDoc City
    STATUS : lung tung
    Coins : 1065
    Thanked : 4
    Ngày tham gia : 10/05/2008

    Giấc Mơ Cầu Vòng

    Bài gửi by linh_boo on Sat Sep 20, 2008 4:41 pm

    GIẤC MƠ CẦU VÒNG


    Người ta thích gọi đó là chuyện tình, còn bạn, bạn nghĩ câu chuyện này có là một câu chuyện tình hay không thì tuỳ bạn. Nhưng, là một câu chuyện đáng để đọc đấy...


    Velvet Nguyễn lặng lẽ ngắm mưa rơi qua những vuông kính. Thành phố giăng trong mưa. Ngay giữa thủ đô nước Úc mà cứ như vùng xa xôi, hẻo lánh nào ở Việt Nam. Cả buổi sáng ngồi chờ một bóng người nào đó đi ngang qua cửa, mà sao chẳng có. Canberra đang trong thời gian sinh viên nghỉ hè. Bất cứ người nào đã từng sống ở Canberra có lẽ đều công nhận đây là thủ đô đìu hiu nhất thế giới. Nếu đi học về sau 6h tối, sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu bạn thấy trên con đường dài hun hút chỉ một mình dạo bước. Ai đó còn đùa rằng bạn đừng sợ ma vì nếu có ma thì đó là diễm phúc cho bạn đỡ phải đi một mình. Chỉ sợ ma cũng buồn quá mà bỏ lên Sydney hù doạ người vì trên đó đông vui hơn.

    Velvet lặng lẽ bật máy, check trong cả tá mail: mail báo chương trình học, lớp học,… không có lấy bất cứ mail nào của Duy Anh. Một chút hẫng hụt, một chút giận hờn khiến bờ vai khẽ rung lên. Cả một tuần trời, Velvet không có bất kì một sự kết nối nào với Duy Anh. Điện thoại có tín hiệu nhưng không có tin nhắn hồi âm, blog đóng cửa và email thì đông cứng.

    Trước ngày Velvet trở lại Úc, Duy Anh không muốn Velvet sang sớm. Kì nghỉ hè chưa kết thúc nhưng vì muốn đăng kí thêm một vài môn học nên Velvet đành bay sớm hơn dự kiến. Hôm ấy Hà Nội cũng mưa nhưng sân bay Nội Bài đông đúc lắm, có nhiều người tiễn Velvet, có một người đang ốm nhưng vẫn len lỏi vào dòng người đông đúc chỉ để ra dấu: “Anh yêu em”. Không như bây giờ, một cảm giác lạ, rất lạ…

    Mưa Hà Nội đúng là khác mưa Úc, thành phố trong mưa cũng khác lắm.

    Dầm mình trong không gian ủ ê đến chán, Velvet quyết định ra khỏi phòng, giá có cô bạn người Hàn Quốc ở đây thì hai đứa đã dắt díu nhau đến công viên quốc gia Namadogi đổi gió. Cô bạn Hàn Quốc là phiên bản của những nhân vật phụ trong phim Hàn, một gương mặt hài hước, hâm hâm và khả năng khiến người đối diện bật cười một cách sảng khoái… Velvet thích tất cả những điều đó, nhưng thật không may Su Yi đang về nước làm tình nguyện viên cho Quỹ Nhi Đồng Liên Hợp Quốc. Phải hai tuần nữa Velvet mới lại được nghe cô bạn huyên thuyên về những chuyến thăm trẻ em ở cô nhi viện, về Seoul lúc nào cũng huyên náo, về những buổi đi lượn đường ban đêm không đầu không cuối… Chờ đến lúc đó, chỉ có mình Velvet và nỗi cô đơn.

    2,36 $ - một chiếc vé bus nội tuyến, có thể đi cả ngày bao lâu tuỳ thích. Qua lớp kính mờ đục nhoè đi dưới mưa, Velvet lặng ngắm những bóng ô thi thoảng loáng lướt dưới mặt đường. Cả xe vỏn vẹn có 5 người cả lái. Hai người phụ nữ Úc trong chiếc váy to bản đang chúi đầu vào tờ báo, Velvet và ở cuối xe là một chàng trai châu Á (Velvet đoán vậy) cũng đang ngắm mưa qua cửa kính. Chốc chốc chàng trai lại đưa tay lên đẩy gọng kính. Động tác ấy thoáng qua thôi nhưng bất giác như một con lắc đánh động vào tiềm thức của Velvet: Duy Anh cũng cận và đẩy gọng kính 10 lần trong 2 phút buổi đầu hai đứa hẹn hò là điều khiến Velvet nhớ nhất. Có lẽ chính sự lúng túng, xấu hổ đến thành thực ấy mà Velvet nhanh chóng có thiện cảm với Duy Anh.

    Bất chợt anh chàng đang ngắm mưa quay ra, gặp ánh mắt Velvet nhìn mình. Thay vì quay đi thì anh nhìn thẳng vào mắt Velvet làm cô lúng túng quay lại với vuông cửa kính của mình đầy bẽn lẽn.

    Velvet quyết định xuống ở điểm gần nhất. Hai hàng cây dài tít tắp, xanh mướt một màu. Canberra xứng đáng với biệt danh: “Thủ đô bụi rậm”. Màu xanh ngút ngàn của cây lá khiến Velvet nhẹ lòng hơn. Khói, bụi, sự ngột ngạt dường như không tồn tại ở nơi đây. Cô lặng lẽ đi trong mưa với chiếc ô màu xanh da trời, cảm thấy mình như hoà vào cây lá. Phía cuối con đường, Velvet nhìn thấy một chàng trai tóc đen đang lúi húi buộc lại dây giày. Bất ngờ anh ta cất tiếng hát: “Làng tôi xanh bóng tre,…”. Nhận ra đó chính là người ngồi trên bus, một cảm giác không thể diễn đạt bằng lời ùa vào lòng cô. Không giấu nổi sự ngỡ ngàng, cô gọi với:

    - Bạn là người Việt Nam phải không?

    Chàng trai nhận ra Velvet, sửng sốt:

    + Cậu là…

    - Tớ là người Việt, thảo nào khi ngồi trên xe tớ đã nhận ra một nét gì đó rất thân thuộc ở cậu.

    Chàng trai mỉm cười, nụ cười có thể khiến trái tim bất cứ cô gái nào xốn xang.

    Họ nhanh chóng làm thân, câu chuyện của họ không dứt ra được. Điểm đầu là Hà Nội, cả hai đều yêu kiến trúc phố cổ, trà đá nhà thờ và vô vàn những hẻm xéo thủ đô. Rồi ngoặt sang Canberra, những con đường rợp bóng cây, những ngày mưa cùng những chuyến bus bình yên chuyển động trên phố.

    Canberra ngày mưa, cảm giác cô đơn dường như không còn tồn tại…

    Rồi như có một sợi dây vô hình kéo Velvet đến con đường này…hàng ngày. Đến chỉ để gặp Gia Huy như một thói quen không thể bỏ được. Chỉ một hôm nào đó Velvet bận không ra được là cả ngày hôm đó cô nàng bần thần, không làm được gì nữa. Không hiểu sao Velvet không còn nghĩ đến Duy Anh nhiều như trước nữa. Mối liên lạc cũng chững lại hẳn. Velvet lờ mờ nhận ra khoảng cách đang dần hình thành giữa hai người, điều cô từng lo lắng trước khi đi du học.

    Hôm đó trời lại mưa, vẫn ra khỏi phòng với chiếc ô xanh. Ngồi trên bus, Velvet bắt đầu lo lắng không biết Gia Huy có đến không. Để rồi khi bước xuống xe, vội vàng đi đến cuối con đường, lần đầu tiên Velvet không thấy Gia Huy ngồi ở điểm chờ bus cũ. Cô nàng ngồi phịch xuống như có búa tạ giáng từ sau lưng.

    Từ đằng xa, có tiếng saxophone vọng lại, rồi gần hơn,… gần hơn nữa. Tiếng sacxophone ngay cạnh bờ vai Velvet. Chỉ có thể là Gia Huy thôi, Velvet quay lại đã bị một bàn tay bịt mắt tự khi nào.
    - Gia Huy. – Velvet nhẹ nhàng gọi tên cậu bạn rồi định kéo tay người đằng sau ra. Nhưng bàn tay ấy đã ôm choàng qua vai Velvet. Cô không hề chống cự mà từ từ tựa vào bờ vai vững chãi.

    - Đúng là Gia Huy, thật là Gia Huy rồi, Velvet biết Gia Huy sẽ đến mà.

    + Có đúng là Velvet mong Gia Huy đến không?

    - Gia Huy không tin sao?

    + Chỉ là Gia Huy quá sung sướng thôi.

    Những ngón tay xinh đan vào nhau, Canberra ngày mưa như một bản sacxophone dịu ngọt trên đầu lưỡi.

    Velvet gặp gỡ Gia Huy nhiều hơn. Họ bắt đầu hò hẹn, đi chơi công viên quốc gia, leo lên bus đi vòng quanh thành phố, đi du thuyền… Velvet luôn bị những bản sacxophone của Gia Huy “thôi miên”, mỗi lúc như thế Velvet thấy lòng mình khoan khoái lạ thường. Một hôm trời có nắng, có gió, song song dạo bước, Velvet bỗng nhiên níu tay Gia Huy:

    - Gia Huy, anh có yêu em không?

    + Sao bỗng dưng em lại hỏi anh thế?

    Velvet oà khóc, trái tim cô nàng như thể chất chứa hàng ngàn, hàng vạn những khối rubic, chúng xoay vần, không cho Velvet sống trọn với chỉ một dòng cảm xúc. Gia Huy lại ôm chặt Velvet vào lòng, toàn thân Velvet run rẩy, nóng hổi. Velvet càng khóc to hơn, chỉ đến khi Gia Huy lấy tay gạt nước mắt cho Velvet và đặt vào khoé mắt một nụ hôn nhẹ nhàng Velvet mới nín. Cô nàng nhìn thẳng vào mắt Gia Huy, chợt thấy mình quay cuồng không hiểu nổi những chuyện gì đang diễn ra:

    - Gia Huy, ở Việt Nam em đã có bạn trai rồi, xin lỗi anh. Nói đến đấy Velvet càng khóc to hơn.

    Gia Huy khựng lại, rồi buông thõng cánh tay Velvet. Mặt Velvet tái nhợt đi, và Gia Huy nghẹn giọng:

    + Em đừng xin lỗi anh, chính anh… chính anh mới là người phải xin lỗi em, anh cũng có bạn gái ở nhà, anh muốn nói với em từ lâu rồi. Nhưng anh sợ nói ra sẽ mất em mãi mãi.

    Để rồi cả hai cùng im lặng, một cái nắm tay để biết còn gần nhau, một sự im lặng cần thiết để cho nhau bình tâm trở lại.

    Velvet trở về phòng, bật máy, 20 cái mail của Duy Anh trong hộp thư đến. 20 cái mail thú thật về những ngày cảm nắng. Duy Anh và cô bạn cùng lớp đã có 15 ngày hẹn hò, để rồi anh bẵng Velvet đi và nhanh chóng hối hận vì Velvet mới là điểm dừng chân đích thực. Velvet thấy ghen khủng khiếp, cô ôm mặt khóc oà, cô không hiểu nổi bản thân mình nữa. Đứng bên cửa sổ, Velvet muốn bay vút lên không trung. SuYi đi từ đằng sau đến, khẽ đặt tay lên vai Velvet: “Bình tĩnh nào con én nhỏ, trước khi bay thì phải mạnh mẽ đậu trên mặt đất đã”. Velvet quay lại, SuYi mở rộng tay ôm cô bạn vào lòng: “Vững vàng lên nào, dù thế nào cũng có SuYi bên cạnh mà, cái gì là tình yêu đích thực sẽ được thời gian chứng minh thôi, trái tim đôi khi có những lí lẽ riêng, nó loạn nhịp cũng giống như chiếc đồng hồ gặp trục trặc thôi mà, quan trọng phải cho mình thời gian cân bằng cuộc sống và phải thành thực với tất cả”. SuYi luôn đến vào những lúc Velvet cần nhất, như lúc này đây!
    Velvet ngồi vào bàn, reply cho Duy Anh kể về tất cả những chuyện đang xảy ra đối với cô, thành thực như cách SuYi nói. Mobile kêu bài hát “Chuột yêu gạo” quen thuộc, một cuộc gọi từ Việt Nam, là Duy Anh:

    - Dạ!

    + Hôm nay là ngày gì nhở cô bé hay khóc nhè?

    - Em xin lỗi, em không đủ bình tĩnh anh à. Em…

    + Anh biết, anh có lỗi với em, anh đã bước nhầm đường nhưng chính điều đó khiến anh biết em quan trọng với anh biết nhường nào. Giờ anh chỉ muốn em cố nhớ lại cách đây hai năm đúng giờ này, ngày này mình đã có những kỉ niệm gì?

    Velvet nghĩ trong đầu: ngày kỉ niệm tình yêu của hai đứa không phải, sinh nhật một trong hai, cũng không, thế là ngày gì?

    + Anh gợi ý cho em nhé, ngày đó là ngày…

    - Ngày mình chôn chiếc lọ thuỷ tinh đựng con dế anh mang từ quê ngoại lên cho em, nó chết vì em ốm không để ý đến nó được. – Velvet ngắt lời Duy Anh. Nói đến đây mắt Velvet rưng rưng.

    + Đúng rồi, chúng mình đã hẹn một năm nữa khi em về mình sẽ đào nó lên mang về quê chôn lại. Em à, anh sẽ đợi em, từng ngày từng ngày một, và anh tin ngày đó sẽ không xa. Anh tôn trọng quyết định của em, hãy làm những gì trái tim em mách bảo, có điều bất kể khi nào em cần anh, điện thoại, email và blog của anh sẽ không nằm ngoài vùng phủ sóng như gần đây nữa, em à.

    Bất chợt những kỉ niệm ùa về, dường như có tiếng dế từ bụi cỏ bên ngoài vọng vào qua khe cửa. Cô nàng giở lại album đôi chụp với Duy Anh, bật bản nhạc mà cả hai vẫn nghe: “Chuột yêu gạo”, giở bức xếp hình mà Duy Anh đã hì hụi cả hai tuần trời ghép.

    “Cho em thời gian tĩnh tâm anh nhé!”, một SMS vượt không gian về với Việt Nam.

    Buổi sáng Canberra, gần sáng trời mưa nhưng 7h đã tạnh. Không khí trong lành, khoan khoái như tấm gương trong suốt. Velvet mặc chiếc váy thêu hoa tới cung đường quen thuộc. Gia Huy vẫn ngồi đó, với chiếc sacxophone quen thuộc:

    + Em đã đến.

    - Mình chia tay anh nhé! Ngay từ đầu khi chúng ta cùng đi trên một chuyến bus. Em đã gặp lại Duy Anh trong cái động tác đẩy gọng kính của anh. Em xin lỗi, em đã tự huyễn hoặc mình, có lỗi khi gần bên anh chỉ vì tìm thấy hình bóng Duy Anh.

    + Anh cũng tưởng gặp lại Thuỵ An trong đôi mắt em, ngay từ đầu cả hai đã yêu bản sao của nửa kia phải không em? Chúng ta không đi chung đường nữa nhưng vẫn sẽ là bạn em nhé!

    - Vâng ạ!

    + Cho anh nắm tay em lần cuối, cái nắm tay đã từng giúp anh bớt chơi vơi trong những ngày mưa Canberra.

    Mạnh bạo nắm tay nhau, không còn sự nóng bừng mặt khi chạm nhẹ vào nhau nữa rồi. Phía xa xa, nơi vừng dương đang toả rạng: cầu vồng đẹp long lanh. Một chiếc cầu vồng sau bao ngày Canberra sụt sùi mưa gió. Những ngày mưa đã qua, đã đến lúc thêm yêu những ngày nắng, Canberra à!


    Phương Nhung

      Hôm nay: Wed Dec 19, 2018 12:44 am